Welcome to M!osaic

 
 
 

 

M! » Articles » Music » Số phận bấp bênh của nhạc thị trường, P3
Số phận bấp bênh của nhạc thị trường, P3

Bài viết được dịch từ bài THE UNKNOWN FATE OF 'COMMERCIAL' MUSIC của Starostin tại địa chỉ: http://starling.rinet.ru/music/essay2.htm

Bản dịch được đăng với sự đồng ý của dịch giả.

Phần 1: http://www.m-mosaic.com/articles/music/read/375

Phần 2: http://www.m-mosaic.com/articles/music/read/544.html

--------

Như đã nói, tui muốn chỉ lại (nghía Essay số 1) là cái cụm từ "thị trường" tới giờ nó mất giá lắm rồi. Từ hồi 60 kia, lúc đó nghệ thuật được chia rành rọt ra thành "văn hóa thường dân" và "phản văn hóa". Văn hóa thường dân là cái nhạc mà ba má bạn hay những bé teen bị già háp hay nghe: Frank Sinatra cho người nhớn, Engelbert Humperdinck cho người chưa nhớn. Còn phản văn hóa là tất cả những cái .. còn lại, từ Beatles cho tới Herman's Hermits.
Ừa, Herman's Hermits đó: lịch sử đã chứng minh hầu hết rock teen (bubble gum rock) đều tào lao, dở ọp ẹp, nhưng thủa ấy thì nó vẫn còn giống nhạc của Beatles hơn là của Pat Boone. Và do đám teen là chiếm hết một phần to chảng trong thị phần mua đĩa - Bố già bụng bự cáu tính cũng chỉ ưa nghe radio - "thị trường" thời đó, dĩ nhiên không phải bây giờ, cũng đồng hạng với "nghệ thuật thú zị". Khoan, nói vậy cũng chưa đúng hết, tất nhiên rồi - cũng có cả đống ban nhạc dở trầu âu được quảng cáo đó thôi. Nhưng mà làm gì có cái kiểu "bán chạy" ở cái thời 60 đó không? Khờ ông không.
Cuộc cách mạng phản-văn hóa xảy ra vào khoảng thời gian đó đã làm nhiều điều tốt ..... và cũng nhiều nốt điều xấu. Nó trao cho một bé teen bình thường như cái giường sự tự do - coi kìa, sự tự do mà các anh chị, mà tôi (phải, tôi cũng đang nói về tôi, một người Nga, dẫu ở Nga cuộc cách mạng đó diễn ra chậm những 20 năm ròng), cũng không sao, tức là sự tự do mà ngày nay chúng ta ai ai cũng có lại là thứ mà vào cái thời tám hoánh 1954 có mơ cũng chả có.

Nhưng sự thể rằng các stereotype xưa lúc lắc đã bị dập cho tan tành cũng dẫn đến một thực tế đáng buồn: nghệ thuật cũng chả còn háo hức, kiêu hãnh hay sẵn sàng nghênh ngang với các giá trị truyền thống nữa. "Nghệ thuật" đã trở nên biếng nhác, dễ quảng cáo, và thực tế trở thành một công cụ không hơn trong tay tập đoàn giải trí.  Nếu những năm 60 các ban nhạc như Rolling Stones tượng trưng cho khát vọng chân thành và u hoài tuổi trẻ của nhiều thế hệ, là lúc xã hội cổ hủ khiếp hãi và chùn bước trước họ, thì ngày nay ở thập niên 90 các ban nhạc như Nirvana lại dễ dãi thích nghi và quy phục. Punk rock - chính cái thứ nhạc punk mà ngày trước chỉ trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi tưởng chừng như đã phế bỏ được những rường cột của việc kiếm tiền, của lòng tham vô đáy của các tập đoàn công nghiệp - chỉ trong một vài năm sau đã bị "thuần dưỡng" nhanh chóng. Heavy Metal bây giờ thì thị trường mút mùa. Các ban nhạc gọi là "punk" như Offspring được chiếu trên MTV giống như đang đi chọc ngoáy cái lý tưởng "punk" vậy. Chúng ta [suốt ngày] càm ràm về các ban nhạc alternative bị chết dí ở đất underground, không ngóc đầu dậy nổi; nhưng mà đùng một cái ban nhạc alternative đó phất lên một cái là chúng ta óng át ngay "đồ thị trường". Có lý dữ vậy hả trời?

The Offsping

Tuy nhiên từ thập niên 70 tới nay, "chiêu" này đã thay đổi nhanh chóng - không gì cưỡng lại được. Không, không phải tại vì "kịch bản công ty thâu đĩa" như nhiều người ưa nghe, mà chỉ vì lớp teen thập niên 60 đã già mất rồi.
Bắt đầu với punk, khuynh hướng là: bé càng "kích động" càng tốt cho tụi anh! Bảo đảm tụi anh không bắt chước cha anh - cứ việc đi mà quậy banh phòng khách sạn nếu muốn, muốn vẽ bìa sao cứ vẽ, muốn ghét xã hội sao cứ ghét. Cùng lúc đó, tụi anh sẽ quảng bá cho bé tuốt tuồn tuột.
Sonny, đập cây guitar cho anh đi cưng? Tụi anh sẽ ghi hình lại rồi bưng vô video mới nhứt của cưng (Thập niên 60: bé sonny đi khám đi nha bé). Mấy bé có đầu lâu xăm khắp người phải hôn? Bá cháy bọ chét chó! Tuyệt! Làm vậy là hút ngay đám trẻ nổi loạn (Thập niên 60: mày là Phát xít hả? Chống mắt mà coi mày làm ăn được gì với nó!) Bé oánh cái riff phá tiếng bầy hầy nhầy đó công suất 100000 watt hả? Waaaaa, đĩa này bán đắt như tôm tươi cho coi - mấy gà nhà mình khoái món đó lắm đa (Thập niên 60: cái thứ mọi rợ này sẽ biến mất ngay tức khắc, rồi coi, chúng ta rồi cũng lại nghe Engelbert Humperdinck). Cứ thế, nghệ thuật bị mất hết nanh nọc của mình.
Dù anh làm gì đi nữa, chừng đó chỉ còn có 2 khả năng, một là "vô danh", hai là "thị trường". Không ai có thêm chọn lựa nào khác nữa, hoặc là múc hoặc là rút. Nghĩa là, một mặt nghệ thuật đã thoi thóp từ vãn kiếp, mặt khác ngày nay ta cũng chả cần phải "phán" tất cả "cái gì hay ho" là rác làm chi nữa. Vẫn có đó một số hiếm hoi đang loi choi mà ngớp lên - tức đáng nghe và có giá trị - nhưng chỉ là nó đã quá thời và chúng ta những kẻ "thâm hậu" không còn thấy được nữa. Ngay cả MTV vẫn còn có vài thứ nghe hay đó, thỉnh thoảng. Câu hỏi ở đây không phải là liệu anh có "bán chạy" hay là không, mà là liệu anh có tồn lưu được cái yếu tính nghệ thuật và phong vị của mình sau khi đã nổi tiếng hay không. Giờ thì điều đó quá khó, và còn đầy thử thách hơn trước nữa.

Thôi thời, để quay lại vấn đề chính: tui nhiệt liệt và cật lực không đồng ý khi [thằng nào con nào] nói "thị trường" là "vô vị" - dù đó là thủa 60 hay thời 90. Rõ ràng là có một cái overlap quá mạng - hồi đó cỡ 60 thì nó ít hơn bây giờ, nay chắc cũng 80 90%, nhưng dẫu vậy thi hai cái đó vẫn không trùng khít với nhau. Thị hiếu đám đông và sáng tạo nghệ thuật thường trùng nhau. Quan trọng hơn là, thường cái nhạc nào mà bị "khen" là "thị trường" thực ra không có thị trường dễ vậy. Chẳng hạn cái album "thị trường" nhất của Paul McCartney, Press to Play, bán chạy không? Tui e là không. Điều này chỉ củng cố lập luận của tui hơn mà thôi.

Album Press To Play - Paul McCartney

Nếu bạn thực sự muốn có một tiêu chí cụ thể đặng mà phân biệt nhạc hay nhạc dở, tui nghĩ chỉ có mỗi một cái: thời gian. Cũng như mọi loại hình nghệ thuật khác, thuốc thử của rock chỉ là thời gian. Và khi mà rock vẫn còn quá trẻ để "thử" thật sự, không như nhạc cổ điển, người ta cũng nên chú ý tới thời đại ngày nay của chúng ta, khi mọi thứ "diễn tiến" nhanh hơn xưa kia một hai trăm năm rất rất nhiều, thì khoảng cách 15, 20 năm làm được một khác biệt. Theo đó, tôi muốn chỉ ra là một số ban nhạc "thị trường" kinh điển như Monkees hay ABBA cũng đã thành công với thuốc thử ban đầu, trong khi các ban nhạc như Gerry And The Peacemakers hay Herman's Hermits lại không. Tôi không nói tới các ban nhạc 60 tài năng nhưng chả ma nào biết tới như Pretty Things hay The Zombies bởi vì hẳn rồi sẽ có một cuộc hồi sinh, chẳng hạn như gần đây Kinks đã có một đợt hồi sinh tương tự nơi công chúng. Thế nhưng với Herman's Hermits tui tin là điều đó sẽ khó lòng xảy ra. Và mộ trong những điều quan trọng nhất mà thời gian đã làm được chính là xóa đi cái ranh giới giữa "thị trường" và "phi thị trường", bởi thời gian thường có xu hướng gìn giữ nghệ thuật [đích thực] và đào thảo bộ khung xã hội cũ mèm bao lấy nó. Nếu một ban nhạc như ABBA còn thấy vui vì ngày nay người ta còn nhắc tới mình, thì 3 400 năm nữa, liệu có bao nhiêu người trong chúng ta sẽ càu nhàu là nhạc của họ "thị trường" hay "chế biến"? Chắc chắn chỉ là những sử rock gia.

Theo một nét nghĩa nào đó thì bài viết này của tui có thể được xem là đã mâu thuẫn với bài viếtđầu tiên của tui - có vẻ ở đây tui đã lạc quan và độ lượng hơn. Có lẽ như thế cốt chỉ để thể hiện cái khách quan tui nghĩ mình nên có. Khi mà tui chắc cú không phải là cái kiểu tay nào đó suốt ngày mài đũng sa lông coi MTV và cố gắng "mót vàng", tôi thật sự không có tạo ra điều khác biệt chi sất giữa nền underground hiện nay và "thị trường" hết. Bộ mấy ban nhạc underground punk oánh khác Offspring chắc? Không khác tợn lắm đâu. Bộ mấy ban nhạc alternative underground nghe khác Blur lắm chắc? Cũng chả khác dữ vậy đâu. Làm thế nào mà anh có thể viết nhạc, ngay cái thời buổi [nhiễu nhương] này mà không bị "rẻ tiền" và lại được chấp nhận rộng rãi? Với tui, cái này cũng giống như vừa ở truồng vừa mặc áo vậy.

NB

blog comments powered by Disqus
What’s new
M!osaic with full music radio. All secret informations about everything you can guess or cannot guess.
About Us
Contact
Privacy
Term of Use
CAMA
Art Of Rock
Hanoi Sound Stuff 2010