|
|
M!
» Articles
» Blog
Đoàn Chuẩn – Từ Linh và Vũ Hoàng Chương
02/03/2010
Đêm cuối cùng anh ở Việt Nam, câu thơ duy nhất anh nghĩ đến là thơ của Vũ Hoàng Chương
Đời vắng em rồi, say với ai?
|
|
Hối tiếc – Hay tản mạn Trầm Tử Thiêng và Ngọc Lan
25/02/2010
Khi nghe Khánh Ly & Khánh Hà hát người nghe cảm giác bị mất đi chất nam tính của mình mà thấy người ca sĩ kia có một sức mạnh lớn quá, cao hơn mình nhiều quá, còn khi nghe Ngọc Lan hát người đàn ông nào cũng trở thành một người hùng…
|
Tản mạn Trịnh Công Sơn
10/02/2010
Tôi còn nhớ, Sài Gòn có một quán cafe rất lạ, nơi nhạc mở chỉ như tiếng muỗi vo ve. Có dịp ngồi nói chuyện với bác chủ quán, thì bác ấy cho biết:
Đó là thú vui khi nghe nhạc. Tình cờ, giai điệu, lời nhạc nào đó thủ thỉ rót vào tai, lại thấy rùng mình vì… ý nghĩa quá. Việc khám phá ra những thứ như vậy, mới hay chú à!
Tôi nghe Trịnh đúng kiểu như thế.
|
|
Tản mạn Lê Uyên & Phương
04/02/2010
Thời những năm 1970, từ phong trào Du Ca ở quán Thằng Bờm, cặp song ca vàng ấy đem tài đàn giọng hát đi trình diễn khắp Sài Gòn, tạo ra cơn sốt lúc bấy giờ. Lê Uyên là giọng ca tuyệt vời, đầy khắc khoải. Cá nhân tôi cho rằng, giọng ca của chị có thể đứng chung được với những Khánh Ly, Lệ Thu, Thái Thanh…
|
Tản mạn Văn Cao và Thiên Thai
03/02/2010
Chính vì thế, bản Thiên Thai do Tiếng Tơ Đồng này đã ám ảnh tôi từ khi tôi mới chập chững bước chân vào thế giới đầy thi vị của nhạc Văn Cao cho tới tận bây giờ. Tình cờ hôm nay dạo vòng vòng, thấy lại bản này, cảm giác như gặp lại cố nhân, như được quay lại hình ảnh một thằng nhóc sững sờ đến run lẩy bẩy khi lần đầu tiên nghe những giai điệu này từ cái máy cát-xét và cuốn băng cũ kĩ tình cờ lục ở trong chồng đĩa đầy bụi bặm ở góc nhà.
|
|
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông...
01/01/2010
Để rồi sau này, những người con thành phố dù lập nghiệp ở bất cứ phương trời nào, vẫn khắc khoải vọng về vùng đất nơi mình sinh ra lớn lên, để rồi mỗi khi mỏi gối chồn chân, nhịp chân lại dẫn về thành phố thân thương ấy.
Hoài cảm đó, làm sao một khách vãng lai dễ bề thấu hiểu…
|
Con đường màu xanh
22/12/2009
Anh xem Paris By Night 98, tới bài “Con đường màu xanh”, tự nhiên anh – vô cùng ngạc nhiên, anh nảy ra cái dũng khí ấy, nhưng là dũng khí để nói rằng: anh vẫn còn rất nhớ cô…
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em
(Bùi Giáng)
|
|
Dạ khúc cho tình nhân
16/11/2009
Mối quan hệ thực chất giữa em và tôi, gói gọn trong hai chữ “tình nhân”, chỉ tám chữ đủ bao quát cả cuộc tình mà khi mới bắt đầu, em đã từ chối đi tới đích.
Chỉ có thể làm “tình nhân”, nghĩa là chấp nhận sao chỉ yêu nhau có một thời…
Khi chia tay, tôi rất muốn hỏi em, em phải mất bao lâu mới làm quen được với hai chữ “tình nhân” – mà trong thâm tâm, tên tôi em gọi như thế. Nhưng có lẽ, không còn quan trọng nữa rồi.
|
những cảm xúc không biết đặt tên
14/11/2009
Đó là hai bàn tay, nắm thật chặt khi từng nốt nhạc vang lên.
Đó là em, thì thầm vào tai anh: Nhớ hãy nhớ hãy nhớ những lúc hai đứa tay nắm chặt tay.
Đó là anh, bằng tất cả những giác quan của mình, đang gắng ghi thật sâu tất cả mọi thứ đang diễn ra vào trí nhớ.
|
|
Đêm nằm mơ phố
11/10/2009
Đà Lạt cũng có cái lạnh đến run rẩy cả người, nhưng Đà Lạt chưa đủ huyền ảo để có những cơn gió thu mang một cái lạnh đầy mong manh
Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu
Trăng ở biển dạt dào.
Trăng đỉnh cao Đà Lạt cô độc.
|
|
>
|
|