Welcome to M!osaic

 
 
 

 

M! » Articles » Blog
tuổi em vừa tròn {mười bảy}
11/08/2009

Hôm nay, trời Texas tự nhiên đổ mưa và âm u, theo bà hàng xóm anh mới biết thì tháng này đã bắt đầu vào mùa bão. Cửa sổ phòng anh nhìn ra ngoài vườn, thấy tiết trời như thế, đâm ra anh lại muốn nghe lại những bài nhạc trữ tình mà anh yêu thích. Cũng không có hứng nghe ca sĩ/ nhạc sĩ nào cụ thể, nên anh kéo thả toàn bộ thư mục to đùng nhạc vào, thành ra một playlist lộn xộn và để chế độ Shuffle.

While Your Lips Are Still Red – khi môi em còn tươi màu son mới
09/08/2009

Không có bắt đầu thì không có kết thúc – đôi khi người ta vẫn mượn câu này để biện hộ cho việc e dè, ngần ngại trong tình yêu. Làm sao để nói với em đừng bao giờ sợ kết thúc, bởi như Dr Manhattan trong Watchmen từng nói Nothing ends. Nothing ever ends. Cái chữ end ấy, nhiều khi nó không đơn thuần như người ta nghĩ đâu em. Một khi vẫn còn nhớ đến nhau, thì không điều gì là kết thúc cả.

Tôi nghe Trịnh – những nốt nhạc lạc điệu…
04/08/2009

Tôi nghe Trịnh cũng nhiều, nghe đủ mọi ca sĩ hát, từ những ca sĩ lão làng như Khánh Ly, Lệ Thu, đến các ca sĩ gần đây như Bằng Kiều, Quang Dũng, hay gần hơn nữa là các ca sĩ trẻ Đức Tuấn, Ngọc Hạ; từ những version chất lượng cao cho tới các version được chuyển từ đĩa than (loại đĩa to ơi là to màu đen hồi đó hay xài) và băng cát-xét ra. Tôi nghe Trịnh nhiều nhưng không yêu nhạc Trịnh.

Not Every Pain Hurts – Lacrimosa
02/08/2009

Sẽ có một lúc nào đó, khi nhìn lại “nỗi đau” chỉ thấy nó như một chút gì đó nhè nhẹ, một chút gì đó đã đánh mất, đấy là khi nỗi đau không còn đau.
Sẽ có những người, sống cùng “nỗi đau” đó, hằng ngày lôi nó ra để nhớ về, đến một lúc nào đó, sẽ dần dần chai lì, đấy là khi nỗi đau không còn đau.
Lại có người, sống vì nó, xem “nỗi đau” đó như là cái đích để hướng về. Hướng về gì? Anh không biết! Có thể là để thay đổi mình. Để biết cách trân trọng điều gì đó hơn. Đấy là khi nỗi đau không còn đau.

cả một trời yêu, bao giờ trở lại
12/07/2009

Anh nghĩ về từng con đường, từng hàng quán đầy kỷ niệm. Và nghĩ về thời gian dài đằng đẵng sắp tới cùng bao nhiêu khó khăn. Anh lo mình sẽ giống hầu như tất cả mọi người, đến một lúc nào đó, sẽ quên cái khung trời đầy yêu dấu ấy.

Anh sợ mình bị lãng quên, và cũng sợ chính bản thân mình lãng quên.

Cả một trời yêu, bao giờ trở lại…

Pretend you’re happy when you’re blue
18/04/2009

Hiện giờ cũng thế. Không cần rock, không cần rượu. Chỉ cần những giai điệu đó thôi, là đủ khơi lại tất cả cảm giác ấy.

Cái cảm giác như thoát được ra tất cả. Không còn nỗi đau, không còn thực tại, không còn cả chính mình.
Và sau đó, là cái cảm giác thinh lặng đến nghẹn ngào khi nhận ra thực tại.
Hai cảm giác đó không bao giờ tách biệt nhau, mà song hành cùng nhau, cảm giác trên càng mạnh, thì kéo theo cảm giác dưới càng đau.

I Dreamed a Dream
16/04/2009

Anh 22 tuổi. Anh đã và đang có vài ước mơ. Trong số đó có một giấc mơ, mà anh biết, chỉ buông tay ra là nó sẽ bay đi mãi mãi, sẽ tan vào hư vô, cuốn đi theo một phần kí ức tươi đẹp của một thời trai trẻ là anh ấy. Hiện anh vẫn giữ chặt nó. Anh chỉ không biết, liệu anh có dám sống mãi với nó không. Bản thân con người rất yếu ớt, anh tuy có nhiều phẩm cách và đức tính vượt trội, nhưng vẫn là con người. Tộ sư nó, thế có chết không chứ?

Cafe sách
08/04/2009

Nghe nhạc khác với thưởng thức nhạc, chú cứ tưởng tượng đột nhiên một câu nào đó, đột nhiên thôi nhé, bay vào tai chú. Dĩ nhiên, trong khoảng thời gian chú ngồi ở đây, sẽ có hàng hà vô số câu mà chú nghe được. Nhưng, sẽ có khoảng khắc, chú cảm nhận, câu đó, nốt đó như được phát ra là chỉ để cho chú nghe…

Thanh Lam lúc nửa đêm về sáng
02/04/2009

Có nghe Thanh Lam hát “Lối cũ ta về”, có nghe cái giọng nghèn nghẹn khi cô hát tới cụm từ “nỡ bỏ em đi mãi” mới thấy rùng mình. Nó thật quá

Người yêu ơi, nay anh đã bỏ ra đi. Sao anh nỡ bỏ em đi mãi

Quay cuồng
14/10/2008

...

>
What’s new
M!osaic with full music radio. All secret informations about everything you can guess or cannot guess.
About Us
Contact
Privacy
Term of Use
CAMA
Art Of Rock
Hanoi Sound Stuff 2010